Thursday, April 16, 2015

Niềm tuyệt vọng của bà cụ già



Le Désespoir de la vieille
Niềm tuyệt vọng của bà cụ già
La petite vieille ratatinée se sentit toute réjouie en voyant ce joli enfant à qui chacun faisait fête, à qui tout le monde voulait plaire ; ce joli être, si fragile comme elle, la petite vieille, et, comme elle aussi, sans dents et sans cheveux.

Et elle s’approcha de lui, voulant lui faire des risettes et des mines agréables.


Mais l’enfant épouvanté se débattait sous les caresses de la bonne femme décrépite, et remplissait la maison de ses glapissements.


Alors la bonne vieille se retira dans sa solitude éternelle, et elle pleurait dans un coin, se disant : — « Ah ! pour nous, malheureuses vieilles femelles, l’âge est passé de plaire, même aux innocents ; et nous faisons horreur aux petits enfants que nous voulons aimer ! »
Bà cụ già bé choắt nhăn nheo cảm thấy rất mực sung sướng khi trông thấy đứa bé xinh xắn này mà ai cũng trầm trồ khen ngợi, mà ai cũng muốn chiều lòng; cái vật thể xinh đẹp ấy, cũng yếu ớt như bà, bà cụ già, và, cũng giống như bà, nó không có răng và không có tóc.

Và bà cụ lại gần nó, định mỉm cười với nó và làm ra vẻ tươi tắn dễ thương.


Nhưng đứa bé bỗng kinh hoảng dẫy dụa dưới bàn tay ve vuốt của người đàn bà  lọm khọm, và nó khóc thét lên vang dội cả căn nhà.


Thế là bà cụ già lại lui về với nỗi cô đơn muôn thuở của mình, và sụt sùi trong một xó nhà, tự nhủ rằng: — "Ôi chao! cho bọn mình những mụ già khốn khổ, đã qua rồi cái tuổi biết quyến rủ làm say mê kẻ khác, dù là những đứa bé ngây thơ cũng thế; và bây giờ chúng ta lại làm kinh sợ cả những đứa bé con mà chúng ta yêu mến!"



























No comments:

Post a Comment